Khi chúng ta nghĩ về một thành phố lớn—ví dụ như Miami—chúng ta thường nói rằng có nhiều hội thánh khác nhau ở Miami. Nhưng tôi không nghĩ rằng Đức Chúa Trời nhìn nhận như vậy. Tôi tin rằng Ngài chỉ thấy một Hội Thánh duy nhất. Dù sao thì, sách Khải Huyền cho chúng ta biết rằng Chúa Giê-xu sẽ cưới Hội Thánh—Nàng Dâu của Ngài—và tôi không tin rằng Chúa Giê-xu là người đa thê. Ngài chỉ cưới một Hội Thánh mà thôi. Vì vậy, chúng ta có thể nghĩ về nhiều hội thánh khác nhau, nhưng Đức Chúa Trời chỉ thấy một Hội Thánh duy nhất. Khi Phao-lô viết các thư tín của mình, ông không viết cho Hội Thánh Báp-tít ở Cô-rinh-tô, hay Hội Thánh Kinh Thánh Mở ở Rô-ma, hoặc Hội Thánh Tin Lành ở Ê-phê-sô. Ông luôn viết cho Hội Thánh tại thành phố đó. Ngày nay chúng ta ở quá xa chuẩn mực đó, nhưng tôi không tin rằng Đức Chúa Trời từng đổi ý.

Vì vậy, tôi tin rằng điều quan trọng là các lãnh đạo của các hội thánh trong một thành phố hoặc khu vực cần biết cách liên hệ với nhau. Rất dễ để trở nên ích kỷ—chỉ nghĩ về “hội thánh của tôi” và chỉ tập trung vào điều đó. Nhưng đó không phải là thái độ theo Kinh Thánh. Tôi tin rằng chúng ta nên xem nhau như những trưởng lão cùng phục vụ trong một hội thánh. Một trong những yếu tố quan trọng nhất của phẩm chất Cơ Đốc được bày tỏ khi chúng ta tự hỏi thập tự giá có vị trí nào trong đời sống mỗi người chúng ta. Trong Ga-la-ti 2:20, Phao-lô đã đặt ra tiêu chuẩn này.

“Tôi đã bị đóng đinh vào thập tự giá với Đấng Christ, mà tôi sống, không phải là tôi sống nữa, nhưng Đấng Christ sống trong tôi.”

Tôi tự hỏi liệu điều đó có đúng trong đời sống của mình không. Bởi vì đó là sự bảo vệ duy nhất. Trong Ga-la-ti 5:24, Phao-lô tiếp tục:

“Vậy những người thuộc về Đấng Christ Giê-xu đã đóng đinh xác thịt cùng với các đam mê và dục vọng mình trên thập tự giá rồi.”

Đây là mô tả về những người thật sự thuộc về Đấng Christ. Kinh Thánh không nói họ thuộc Hội Thánh Kinh Thánh Mở (Open Bible), hay là người Báp-tít, Giáo Hội Trưởng Lão, hoặc Công Giáo. Dấu hiệu duy nhất của những người thật sự thuộc về Đấng Christ là họ đã đóng đinh xác thịt mình.

Bây giờ, trong Rô-ma 6:6, Phao-lô nói rằng “con người cũ của chúng ta đã cùng bị đóng đinh vào thập tự giá với Ngài.” Đó là điều Đức Chúa Trời đã làm. Nhưng trong Ga-la-ti 5:24, ông lại nói đó là điều mà chính bạn phải làm. Bạn phải tự đóng đinh bản tính xác thịt của mình. Và sự đóng đinh thập tự luôn luôn đau đớn. Không có sự đóng đinh nào mà không đau đớn cả.

Tiêu Chuẩn của Đức Chúa Trời

Sau khi đã xác quyết rằng phẩm cách chỉ có được qua thập tự giá, chúng ta hãy cùng xem hình mẫu về phẩm cách mà Đức Chúa Trời mong đợi. Hình mẫu đó được tìm thấy trong Thi Thiên 15.

“Lạy Đức Giê-hô-va, ai sẽ được ngụ trong đền tạm Ngài? Ai sẽ được ở trên núi thánh Ngài? Đó là người bước đi ngay thẳng, làm điều công chính, và nói lời chân thật từ trong lòng mình; Người có lưỡi không nói hành, chẳng làm hại bạn hữu, cũng không gieo sỉ nhục cho người lân cận mình; Người khinh dể kẻ gian ác, nhưng tôn trọng người kính sợ Đức Giê-hô-va; Người đã thề nguyện dù phải tổn hại vẫn không thay đổi; Người không cho vay lấy lãi, chẳng nhận hối lộ để hại người vô tội. Người nào làm các điều ấy sẽ không hề bị rúng động.”

Câu đầu tiên là một câu hỏi, và phần còn lại của Thi Thiên trả lời cho câu hỏi đó. Đa-vít liệt kê bảy đặc điểm của những người sẽ ở trên núi thánh của Đức Chúa Trời. Nếu chúng ta muốn ở đó, chúng ta cần có những đặc điểm ấy. Hãy cùng xem xét những điểm này về người sẽ ở trên núi thánh của Đức Chúa Trời—và nhớ rằng những điều này được sản sinh bởi ân điển, ân điển đó hành động.

Người sống ngay thẳng. Hành động của người ấy đẹp lòng Đức Chúa Trời.

Người thực hành sự công chính. Người ấy không chỉ giảng dạy về điều đó, mà còn sống theo điều đó. Người đó “nói lời chân thật từ lòng mình”. Điều gì xuất phát từ miệng anh cũng chính là điều ở trong lòng người ấy. Người ấy không nói một đằng mà nghĩ một nẻo.

Người không dùng lưỡi mình để nói xấu người khác. Người ấy không nói điều gì chống lại người khác sau lưng họ. Người ta thường nói rằng nhiều mục sư Cơ Đốc bị tổn thương thì vết thương của họ đều ở đằng sau lưng.

Người không làm điều ác với người lân cận mình. Người ấy nhân từ và công chính.

Người không nhận lấy lời sỉ nhục về người lân cận mình. Nếu bạn đến với người ấy và nói điều xấu về bạn của người ấy, người ấy sẽ không nghe bạn. Người ấy sẽ không tiếp nhận điều đó. Đây là một trong những nguyên tắc quan trọng nhất của đạo đức Cơ Đốc.

Trong mắt người ấy, kẻ gian ác bị khinh bỉ. Người ấy không cúi mình trước kẻ ác. Dù một người có thể rất quan trọng về mặt chính trị hoặc thậm chí trong hội thánh, nhưng nếu người đó gian ác, thì vẫn bị người này khinh bỉ.

Người tôn trọng những ai kính sợ Chúa. Người ấy bày tỏ sự kính trọng đối với tất cả con cái của Đức Chúa Trời. Ngay cả những người có vẻ không quan trọng, người ấy cũng đối xử với họ bằng sự tôn trọng.

Người thề không thay đổi cho dù phải chịu thiệt cho mình. Nếu đã cam kết điều gì, người ấy giữ vững lời hứa—dù điều đó có khiến bản thân gặp bất lợi.

Người không cho vay tiền lấy lãi. Người ấy không tính lãi đối với người đã vay tiền của mình.

Người không nhận hối lộ để hại người vô tội. Bạn không thể dùng tiền để mua chuộc người ấy làm điều gì chống lại người vô tội.

Cuối cùng, lời Kinh Thánh nói: “Người nào làm các điều ấy sẽ không hề bị rúng động.” Một người như vậy thật vững vàng không gì lay chuyển được. Nếu tất cả các trưởng lão trong Hội Thánh đều như vậy, thì Hội Thánh sẽ không có vấn đề gì. Tôi tin rằng đây là những đặc điểm của đạo đức Cơ Đốc. Nếu chúng ta thực hành mười điểm này, chúng ta có thể xóa bỏ những khủng hoảng đạo đức trong Hội Thánh.

Chúng ta hãy cùng xem Cô-lô-se 3:3–5 và đi sâu hơn nữa.

“Vì anh em đã chết, sự sống của mình đã giấu với Đấng Christ trong Đức Chúa Trời. Khi nào Đấng Christ là sự sống của anh em hiện ra, lúc ấy anh em cũng sẽ hiện ra với Ngài trong vinh quang. Vậy hãy giết chết những dục vọng trần tục như gian dâm, bất khiết, tình dục dâm đãng, ước muốn xấu xa và tham lam; vì tham lam là một hình thức thờ hình tượng.”

Đấng Christ là sự sống của chúng ta. Đó là một sự sống không thể bị hủy diệt, không thể bị dập tắt, không thể bị đánh bại và sẽ tồn tại đời đời. Và Phao-lô còn nói thêm: “Vậy hãy làm chết các chi thể của anh em ở dưới đất.” Nói cách khác, anh em phải giữ cho chúng luôn chết. Đây không chỉ là một trải nghiệm duy một lần, mà là một đời sống kỷ luật liên tục.

“Vậy, nếu trong Đấng Christ có sự khích lệ nào, nếu trong tình yêu thương có sự an ủi nào, nếu trong Thánh Linh có sự thông công nào, nếu có lòng yêu thương và cảm thông thì anh em hãy hiệp ý với nhau, đồng tình yêu thương, đồng tâm trí, đồng tư tưởng mà làm cho tôi vui mừng trọn vẹn. Đừng làm điều gì vì lòng ích kỷ, hoặc vì hư vinh, nhưng hãy khiêm nhường, xem người khác đáng tôn trọng hơn mình. Mỗi người trong anh em đừng chỉ quan tâm đến lợi ích riêng của mình, nhưng phải quan tâm đến lợi ích của người khác nữa.”

Tại đây, trong Phi-líp 2:1–4, Phao-lô mô tả thái độ mà chúng ta cần có nếu muốn giữ sự hiệp nhất trong Thân Thể Đấng Christ. Ông dùng nhiều từ khác nhau, nhưng có một từ bao hàm tất cả: khiêm nhường. Đó chính là chìa khóa của sự hiệp nhất. Châm Ngôn 13:10 chép: “Sự kiêu ngạo chỉ sinh ra điều tranh cãi.” Vì vậy, thật hợp lý khi điều đối lập với kiêu ngạo—là khiêm nhường—chính là giải pháp cho điều tranh cãi.

Kinh Thánh không bao giờ nói rằng Đức Chúa Trời sẽ khiến chúng ta khiêm nhường. Kinh Thánh luôn dạy rằng chúng ta phải tự hạ mình. Đó không phải là điều Đức Chúa Trời sẽ làm thay cho chúng ta, mà là điều chính chúng ta phải làm cho bản thân mình.

Phao-lô cũng dạy rằng đừng làm điều gì vì lòng tham vọng ích kỷ. Theo ý tôi, tham vọng ích kỷ chính là vấn đề lớn nhất trong Hội Thánh.

Tôi có một người bạn là biên tập viên của một tạp chí tôn giáo tại Hoa Kỳ. Cách đây vài năm, tôi đã nói với anh ấy: “Nhiều bài viết trong tạp chí của anh rất hay. Nhưng sau khi tôi đọc các quảng cáo thì cảm thấy mình cần phải tắm rửa, vì tất cả chỉ là tôn cao bản thân.”

Vấn Đề Cá Nhân

Cơ Đốc giáo chủ yếu nói về mối quan hệ đúng đắn, chứ không phải chỉ là giáo lý đúng đắn. Tin Lành không phải là một tập hợp các quy tắc. Đó cũng không phải là một tuyên bố về Đức Chúa Trời. Tin Lành không đến từ việc biết hết mọi điều về Đức Chúa Trời. Mục đích của Tin Lành là đem lại mối quan hệ đúng đắn với Đức Chúa Trời. Bất kỳ sự rao giảng Tin Lành nào không tạo ra điều đó đều là một thảm họa.

Trong Ma-thi-ơ 18:15–17, Chúa Giê-xu dạy về cách duy trì mối quan hệ đúng đắn với người khác.

“Nếu anh em con có lỗi với con, hãy gặp riêng và nói cho người ấy biết điều đó. Nếu người ấy chịu nghe thì con được lại anh em. Nhưng nếu người ấy không chịu nghe thì hãy đem một hay hai người đi với con, để dựa vào lời của hai hoặc ba nhân chứng mà mọi lời được xác nhận. Nếu người ấy vẫn không chịu nghe những người nầy thì hãy báo cho Hội Thánh; và nếu người ấy không chịu nghe Hội Thánh thì hãy xem người ấy như người ngoại và kẻ thu thuế.”

Vì vậy, có ba bước cần thực hiện. Trước hết, hãy đến gặp anh em mình một cách riêng tư. Nếu chỉ cần mình bạn để giải quyết được vấn đề, thì không cần phải làm gì thêm nữa. Nhưng nếu bạn không giải quyết được, hãy đem theo hai hoặc ba nhân chứng đáng tin cậy để có bằng chứng về những gì đã được nói ra. Nếu vẫn chưa giải quyết được, hãy trình bày vấn đề trước toàn thể hội thánh. Điều gì hội thánh quyết định thì phải thực hiện theo. Nếu người ấy không chịu nghe hội thánh, thì đừng xem người ấy như một tín hữu nữa. Người ấy đã mất quyền được gọi là tín hữu.

Điều đó khiến Hội Thánh trở nên vô cùng quan trọng. Tôi thường tự hỏi liệu một số hội thánh có đang ở trong tình trạng đủ điều kiện để làm điều đó hay không. Chúa Giê-xu tiếp tục phán trong các câu 19 và 20:

“Ta lại bảo các con, nếu hai người trong các con hiệp ý với nhau ở dưới đất mà cầu xin bất cứ điều gì thì Cha Ta ở trên trời sẽ ban cho họ. Vì nơi nào có hai, ba người nhân danh Ta họp nhau lại thì Ta sẽ ở giữa họ.”

Trong tiếng Hy Lạp, từ “hiệp ý” là một từ mang tính âm nhạc. Từ này cũng cho chúng ta từ “giao hưởng.” Nó nói về sự hòa hợp. Và Chúa Giê-xu phán: “nếu hai người trong các con hiệp ý với nhau ở dưới đất mà cầu xin bất cứ điều gì thì Cha Ta ở trên trời sẽ ban cho họ.” Tôi không phải là nhạc sĩ, nhưng tôi biết rằng “sắp hòa hợp” thì rất đau đớn. Tôi đã thấy nhiều mối quan hệ Cơ Đốc sắp hòa hợp. Tôi nghĩ rằng Đức Chúa Trời phải bịt tai lại trên thiên đàng.

Có thể bạn đã nhận ra tôi đã bỏ qua câu 18. Bây giờ chúng ta hãy cùng xem câu đó.

“Thật, Ta bảo các con, hễ điều gì các con buộc ở dưới đất cũng sẽ bị buộc ở trên trời; và điều gì các con mở ở dưới đất cũng sẽ được mở ở trên trời.”

Đó là một quyền năng thật lớn lao! Theo một nghĩa nào đó, thẩm quyền của thiên đàng đã được giao phó cho chúng ta là những người tin Chúa. Nhưng hãy chú ý, chính chúng ta phải hành động. Tôi thường nghe các tín hữu cầu nguyện xin Đức Chúa Trời trói buộc hoặc mở ra điều gì đó. Nhưng Kinh Thánh không nói như vậy. Đức Chúa Trời phán: “Con hãy buộc điều đó nhân danh Ta.” Chính chúng ta phải có đức tin và lòng can đảm để làm điều đó. Khi chúng ta đã buộc điều gì trên đất, thì điều đó cũng đã được buộc trên trời.

Trong suốt những năm qua, tôi đã chứng kiến nhiều mục sư Cơ Đốc rất bất an bởi sự an toàn của họ phụ thuộc vào thành công. Tôi lại có một quan điểm hoàn toàn khác về cuộc sống. Đối với tôi, thành công là làm đẹp lòng Cha của mình. Và sự an toàn là biết rằng tôi được Cha yêu thương. Tôi tin rằng đó chính là điều mà Phúc Âm muốn tạo ra. Nếu mỗi mục sư trong một thành phố đều lấy động cơ chính là làm đẹp lòng Cha, thì sẽ không còn sự ganh đua. Sẽ không còn cạnh tranh.

Tôi tin rằng đó là cách mà Đức Chúa Trời muốn chúng ta sống. Tôi tin rằng đó chính là câu trả lời cho vấn đề đạo đức Cơ Đốc. Nếu chúng ta thiết lập mối quan hệ đúng đắn với Cha, thì mọi mối quan hệ khác sẽ được sắp xếp ổn thỏa.

18
Chia sẻ